Tôi Nhớ, Nhớ Tất Cả

Tôi nhớ, nhớ tất cả...    

Thời gian trôi qua thật nhanh, thoắt ấy mà đã mười hai mùa phượng vĩ trôi qua, lặng người nhìn lại, chút bồi hồi, nhớ nhung lại ùa về mang theo những kỉ niệm của một thời ngây ngô mà nay đã trở thành kí ức..




Lật từng trang lưu bút, từng dòng chữ gắn từng nét người, những tâm sự, những câu chúc, làm khóe mắt cay cay, nhẹ rơi khóe mi.

Mười hai mùa phượng vĩ nở rộ, khoe sắc đỏ rực rỡ hòa với tiếng ve kêu râm ran êm ả ngày hè.. Nó đến rồi đi theo một quy luật của tự nhiên, biết là thế nhưng ôi sao, thời gian ơi! trôi nhanh quá vậy. Mười hai mùa trôi qua, biết bao cảm xúc, cố níu kéo, muốn quay lại mà không được nữa, còn lại đây ta gói gọn lưu lại chuỗi kỉ niệm buồn vui trong cuốn nhật kí đã dần phai.. Từng trang giấy đã bạc màu theo thời gian, có tờ đã rách, đã xót vài câu chữ, nét mực đã nhòe.

Nhẹ nhàng lật từng trang, mỗi trang là một kỉ niệm, vui, buồn, giận hờn, xích mích hay những rung động đầu đời..đáng nhớ..

Lật từng trang, lật từng trang, ta thấy mình như trẻ lại, được một lần quay trở lại tuổi thơ và thời niên thiếu.

Ôi sao, nhớ quá cái ngày đầu tiên, cái ngày đầu tiên biết đi học là thế nào, khóc sướt mướt trên lưng mẹ. Rồi những lúc mè nheo đòi quà bánh, biết hờn rỗi làm lũng không chịu đi học. Nhớ lắm, nhớ những lúc vỡ òa trong vui sướng khi được điểm 10, mẹ cha xoa nhẹ nhàng vỗ về khen ngợi..Nhớ lắm, những trò chơi chỉ có lũ học trò quậy mới nghĩ ra.. Có những lúc vỡ đầu òa khóc, chạy về mách mẹ, xong rồi vẫn chơi, vẫn hăng say..đuà nghịch.

Ôi sao nhớ quá năm năm học thời cấp một, chuyện trẻ con vui buồn giận hờn cũng chẳng đáng quan tâm, mọi chuyện qua nhanh vì trẻ con là thế, trong mắt mọi chuyện đều đơn giản như ăn một que kem lạnh vào mùa hè mà thôi..

Trang nhật kí rồi cũng đến thời cấp hai, vương ra cánh bướm làm từ phượng vĩ còn lưu, ép lại đó, dán chặt sợ rơi ra và theo thời gian nó đã bứt. Thời cấp hai đã lớn lên một chút, biết suy nghĩ hơn nhiều, những hoạt động với lớp làm sao quên, có chút thân thiết, giận hờn, lâu lâu mới làm hòa, có những chuyện, tưởng chừng không thể nào gỡ bỏ vì xích mích lặng lề, nhưng rồi cái ngày cuối cùng ở lại mái trường ôm nhau xuyến xao nghẹn ngào tha thứ trong nước mắt hạnh phúc. Tuổi học trò với biết bao đùa nghịch, nó quậy không biên giới, có thể làm bất cứ điều gì, mang lại tiếng cười, hay những cái thẹn thùng đỏ mặt.. Có những lúc bị phạt vẫn rôm rả cười.. Tuổi học trò là thế..

Phần dày nhất có thể nói là dành cho thời cấp ba, tuổi mộng mơ nhất với biết bao hoài niệm.. Khẽ lật từng trang, khẽ cười, khẽ khóc.. Tôi muốn quay trở lại..

Thời cấp ba, tuổi của sự năng động, nhiệt huyết, cái tuổi mà người ta gọi là chưa lớn hẳn. Trải qua ba năm, nhiều màu sắc của cung bậc, để rồi lật từng trang là chuỗi ngày được ở bên nhau, dẫu cho là có những chuyện hiềm khích, những câu chuyện khó nói, nhưng nó đã qua đi, mọi người sẽ cho qua, tha thứ cho nhau.

Lật từng trang...lật từng trang.. là những lưu bút mọi người để lại, gửi gắm cho mình. Xiết xao, tim tôi vỡ òa trong cảm xúc, có những nhận xét, những lời thú nhận, đôi dòng cảm nhận...

Thời cấp ba cũng là những lúc có chút rung động đầu đời,  biết được tình yêu nó có nhiều vị, ngọt ngào như socola nhưng cũng đắng như ly coffee không đường không sữa..

Cuốn nhật kí đã dần phai theo thời gian, gửi gắm vô đó chuỗi kỉ niệm của thời học sinh, mười hai mùa phượng vĩ không thể nào quên. Luôn gắn chặt trong tim, làm hành trang trong cuốn nhật kí của đời tôi. 

Tôi nhớ tất cả..nhớ tất cả..ước gì được quay lại..Xin thời gian một lần dừng trôi và ngược dòng quay trở lai.. để được sống, được hòa mình trong những chuỗi ngày của thời học trò, mà không phải hoài niệm qua những trang nhật kí đã nhuốm màu phai theo thời gian.

Thời gian ơi!...Xin dừng..
#joeblog
Nguồn: Bàng

0 nhận xét: