Tình Ta Buồn

Cho dù cuộc tình giữa đôi ta nay đã dứt!
Nhưng trái tim anh chẳng thể nào quên nổi, hình bóng ấy, nụ cười ấy, đôi môi hồng hào và những cái ôm hôn thật ấm áp ngọt ngào!
Vì anh....
Vẫn yêu em!

Cho dù đó là một cuộc tình chẳng bao giờ có kết được nữa, dù em đã ra đi, nhưng anh sẽ chấp nhận là người yêu đơn phương. Yêu vì bản năng, yêu vì trái tim anh không bao giờ cho phép ngừng nhớ và yêu em!



Tình ta, nó buồn như những cơn mưa chiều, và bữa nay cũng vậy! Khi những giọt nước mưa rơi xuống, len lỏi và tí tách vào trái tim anh, thôi thúc anh nghĩ về những kí ức đã qua, về những kỉ niệm thật ngọt ngào và đáng nhớ, mớ cảm xúc hỗn độn ấy lại tràn ngập trong đầu anh lúc này! Thử hỏi làm sao, anh quên được chứ, nó chỉ làm cho anh nhớ về em nhiều hơn! Biết làm gì đây, ngoài việc anh lặng ngắm những giọt nước mưa, vô tình cứ thế rơi, như xé cào tâm can, mãi mãi chẳng vơi đi lỗi sầu, nỗi nhớ khôn nguôi! 

Phải chăng anh là một chàng khờ, thật ngốc khi yêu em sâu đậm, để giờ đây, anh như người mất trí! 
Nhưng không, anh nghĩ mình đã làm đúng vì em là sự lựa chọn hoàn hảo của trái tim anh. Được quen và yêu em là điều hạnh phúc nhất của anh!

3 giờ Sáng!

Một khoảng không gian thật tĩnh mịch.. Chắc giờ này em cũng đã chìm sâu trong giấc ngủ! Nhưng ở đây, anh vẫn lặng im bên chiếc ban công đã cũ, lắng lòng lại miên mãi theo cơn mưa... Những giọt nước mưa đêm hè, nó chỉ khiến anh man mát chút, còn lại thì trái tim lại lặng sâu trong những hoài niệm.
Anh biết nghĩ chỉ làm mình thêm sầu, nhưng sự giằng co giữa  lí trí và thể xác. Thì lí trí đã thắng em ạ! 

Chiều nay!

Lúc ngồi đợi bạn trong quán cà phê, trời lại đổ mưa. Những cơn mưa dường như đã quen thuộc với anh.  
Với anh, Mưa lạnh lắm, vì nó làm cho anh cảm thấy trống vắng hơn! Cảm giác, cà phê một mình, anh thấy ghen tỵ với những cặp đôi khác! Anh thấy mình như bất động còn trái tim thì chết lặng bởi gặp lại kỉ niệm, những giai điệu của bài hát quen thuộc ngày nào. Nghe xong anh thấy buồn bã, một thứ cảm giác buồn đến tê tái. Anh nhớ em, người yêu cũ của anh nhiều lắm! Ước gì em có ở nơi đây và nói cho anh biết đi, chỉ cho anh cách để có thể đưa em quay trở về?!
Anh vẫn nhớ rằng ngày xưa em rất thích bài hát đó, bài hát trong một bộ phim, mà cho dù đã cùng em ngồi xem đi xem lại cả chục lần rồi nhưng anh vẫn chẳng thể nhớ nổi tên. Ngày ấy, em còn dùng nó để làm cả nhạc chuông và nhạc chờ điện thoại. Anh không biết lời bài hát ấy nói gì, chỉ biết rằng giai điệu của nó khiến cho người ta cảm thấy da diết buồn. Giá mà ngày xưa em đừng thích bài hát ấy, biết đâu chừng câu chuyện tình mình cũng không có một kết thúc buồn.

Anh vẫn nhớ như in.........

Ngày em bỏ anh lại một mình, để rẽ sang một con đường mới, anh đã ngồi lì trong phòng cả tuần liền, đeo tai nghe vào tai và chỉ nghe đi nghe lại mỗi bài hát ấy. Giọng hát lúc thì thầm khe khẽ, khi lại cao vút hệt như những âm thanh thổn thức đầy đau đớn và ai oán trong anh. Anh nhận ra rằng khi càng nghe nó thì anh sẽ càng khiến mình thêm chìm đắm vào những ký ức về em. Một ngày đẹp trời, anh đã tự tay xóa nó khỏi danh sách bài hát của mình, quyết tâm đứng dậy đối diện với thực tại, nhưng anh vẫn không, vẫn không thể quên em! 
Anh tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ nghe lại bản nhạc ấy nữa bởi anh sợ rằng mình sẽ lại bị những ký ức về em làm cho ngã gục, cho đến tận hôm nay khi ai đó vô tình bật nó trong quán cà phê anh ngồi. Anh buồn, thực sự là khi ấy anh đã rất buồn. Mất em rồi mọi thứ đối với anh đều trở nên vô nghĩa.

Tối nay!

Giờ này có lẽ em đã ngủ ngoan rồi, còn anh ở nơi này thì đang cảm thấy rất cô đơn. Ngày ngày anh vẫn lên giảng đường đại học, cố gắng học thật tốt! Những lúc rảnh rỗi anh thường hẹn bạn bè tụ tập đi uống cà phê nói chuyện để vơi đi cảm giác buồn. Anh sợ cảm giác ở một mình bởi những khi ấy thế nào anh cũng nghĩ về em. Rõ ràng anh đang sống ở hiện tại vậy mà sao lại cứ không thôi hoài niệm về một người đã thuộc về quá khứ vậy em?!
Nhìn những đôi lứa nắm tay nhau đi trên đường, anh thấy ghen tỵ lắm rồi lại vu vơ nghĩ rằng hai đứa chúng mình còn đẹp đôi gấp mấy lần những cặp mà người ta vẫn khen là “trai tài gái sắc” kia. Đôi lúc anh cứ chạy theo một dáng người xa lạ trong vô thức chỉ bởi vì nhìn thấy giống với em. Anh cũng không nhớ nổi rằng trái tim đã nhói đau biết bao lần và tự hỏi có phải anh đang ngộ nhận quá không, nhưng anh chỉ biết rằng chưa bao giờ trái tim anh thôi xé cào bởi những hình ảnh và ký ức của đôi mình.

Anh biết, nghĩ về ngày hôm qua nhiều quá không phải là một việc tốt, bởi khi ấy ta sẽ không còn đủ dũng khí để thực hiện những việc của ngày hôm nay, nhưng anh vẫn chưa tìm được phương thuốc nào có thể thực sự chữa lành được vết thương quá lớn ấy của mình. Giá mà đến một lúc nào đó khi nghe lại bài hát này anh sẽ không còn cảm thấy buồn em nhỉ, có lẽ khi đó anh mới hoàn toàn thoát khỏi nỗi ám ảnh mang tên em từ quá khứ hiện về.
Ngày mưa không ngừng với những bản nhạc không lời buồn tê tái...
#joeblog
Nguồn: Bàng

0 nhận xét: