Thu Đi, Đông Về. Miên Man Tình Cũ

Trời đã chuyển về cuối thu, tâm hồn anh đã bắt đầu cảm nhận được cái lạnh giá của những cơn gió mang về, những cơn mưa hoài không dứt...Phải chăng, Thu chuẩn bị cất bước ra đi, nhường chỗ cho Đông lạnh buốt căm căm vào ngự trị... Ừ! đúng thế, đó là quy luật của đất trời...


Có phải anh ngu ngốc để không nhận ra, hay vì một lí do nào đó anh chẳng dám rời xa mùa Thu. Vì sao? Vì nỗi nhớ em, nhớ em của mùa thu. Nhớ những kỉ niệm mang tên em của câu chuyện tình cuối thu năm nào.

Anh đặc biệt thích mùa thu Hà Nội, bởi người ta dễ dàng tìm được những khung cảnh yên bình, lãng mạn ngay giữa phố phường ồn ào, náo nhiệt. Xung quanh là một không gian mỏng manh se dịu. Thời gian thì chậm hơn, trải dài theo những hàng cây thơ mộng trên những con đường. Một chút suy tư bảng lảng giăng mắc như tơ nhện. Nắng thu nhuộm vàng con đường, góc phố. Bước đi của mùa thu khẽ khàng như một làn sương khói, điềm tĩnh như tự biết mình, tự nhận về mình bao chiêm nghiệm sống. Làm sao anh quên, người con gái Hà Nội, anh ví em như cô gái của mùa thu Hà Nội, Một người con gái Hà Nội đẹp, có cái cái đẹp chung của phụ nữ Việt Nam, nhưng là một cái đẹp không lẫn vào đâu. Nếu người Tràng An thanh lịch như thể hoa nhài, thì người phụ nữ Hà thành chính là sắc, là hương của hoa.

Tại đây, và lúc này. Những cảm xúc cuối thu đang chơi vơi lặng lẽ và bình thản trong anh. Anh ở đây vẫn đang cảm nhận được, chút nhẹ nhàng, lãng đãng vị đông đượm của tình yêu đôi ta nhưng đằng sau nó lại là nỗi ưu sầu. Anh nhớ em thật nhiều. Anh yêu mùa thu như tình yêu với em. Và nó càng da diết hơn khi anh biết: Thu Đi, Đông sắp về, có lẽ những cảm xúc miên man về tình cũ lại sắp trỗi dậy trong anh.

Với anh, mùa Đông theo cánh cỏ may vương áo người đi xa, Đông mong manh cánh hoa dại ươm màu đất trời. Đông trong anh thật nhẹ, theo những cơn gió quẩn quanh lòng người. Tình em đã xa, anh biết mình nên quên. Nhưng đông gợi lại tất cả. Kỉ niệm, theo tiếng gió ùa về, khuấy nhẹ ký ức. Bởi vì, Đông lạnh lắm em, lạnh không phải vì tiếng rít thét gào ngoài trời, ngay những cơn mưa lạnh buốt kia đâu vì Đông về mang đến một khoảng trống, một sự cô đơn trong tâm hồn của sự nhớ nhung và hoài niệm. 


Quen em trong mùa đông rét lạnh, yêu nhau chớm hè và chia tay khi cái nóng khủng khiếp nhất. Mọi cảm xúc chúng ta trải qua trong sự nóng lạnh khắc nghiệt của đất trời. Và anh nhớ em hơn trong mùa thu dịu êm, mùa của cảm xúc. Mùa của những nụ hôn ngọt ngào đầu đời, đượm sự ngượng ngùng và ngọt ngào phải không em.

Em biết không, cho dù đôi ta giờ chẳng còn là gì của nhau, nhưng mỗi khi anh bắt gặp lại, dù chỉ là 1 chút thoáng qua thôi thì những kỉ niệm về đôi ta trong anh và em lại trỗi về.... Anh có muốn quên hay cố đừng hoài niệm thì nó cũng đã là quá khứ, nhưng lí trí và con tim anh chưa bao giờ cho phép là phải buông xuôi tất cả... Tất cả những cảm xúc ấu vẫn dồn nén như những ngày đầu đôi ta yêu nhau cho đến cái ngày "Định Mệnh" đôi ta ngăn cách, mỗi đứa một con đường, một nối đi riêng. Nhưng anh tin, mình làm được, và sẽ làm những gì mình cho là đúng. Anh luôn tôn trọng những kỉ niệm ấy. Anh được quyền chọn lựa những kí ức ngọt ngào, vùi chôn nỗi đau tình yêu mang lại.

Đêm đông mưa tí tách trên phiến lá, gột rửa trong lành. Anh yêu em giản dị như hương đất đượm mưa. Em ùa về trong gương mưa hoài niệm.

Người ta nói tình chia tay day dứt mặn nồng. Trong yêu thương trao gửi chẳng một lần được đáp trả, ta cảm nhận hết nỗi chông chênh của tình yêu. Tình em được đặt trong tim anh đẹp đẽ dịu êm. Hẳn sẽ phải nhẹ nhàng chẳng phiền lòng. Nhưng ai yêu rồi xa mới hiểu. Nỗi nhớ thương đong đầy khôn nguôi.

Đông sắp về rồi đó, lúc đó con tim anh sẽ nghe rõ buốt giá. Em theo Đông về trong kí ức. Những yêu thương xưa theo gió về bên anh. Đông buồn man mác, dễ gợi tình xưa.

Mưa Đông tan nát cõi lòng. Mưa xé lá và cô đơn xé tim anh. Đừng hỏi anh sao làm bạn với cô đơn. Người ta sống giữa hạnh phúc vẫn lạc lõng cõi riêng. Anh bất chợt thấy lạc giữa yêu thương. Giữa tiếng cười anh lại nhớ về em. Nhớ da diết nhưng chẳng dám hỏi thăm.

Nhưng chỉ thế thôi, đôi chút nhớ thương cho tình cũ đã tàn. Em đi đường em. Anh bước lối anh. Trên con đường phía trước đi qua bao mùa đông nữa chúng ta vẫn sẽ là người lạ từng quen.

Nhưng anh tin, Đông rồi sẽ qua và anh sẽ ổn thôi, vì đó là quy luật. Và anh lại được gặp lại mùa thu, một hình dáng con gái Thu Hà Nội lại về,cứ như thế hình bóng em vẫn nằm im trong tim anh. Cứ yên vị như thế nhé em, một vị nồng nàn nồng đượm ngọt ngào của người Hà Nội.
#joeblog
Nguồn: Bàng

0 nhận xét: