Quê Hương Tuổi Thơ

Viết cho tuổi thơ tôi, một thời kí ức đã qua... 
Quê hương tuổi thơ tôi...
Cuốn nhật kí không bao giờ phai.. 

Thế là đã 9 tháng trôi qua, kể từ lúc tôi phải xa quê hương tạm biệt gia đình, bạn bè để vào trong đây học tập. Đúng là chỉ có những lúc như thế này. Tôi mới hiểu hết giá trị rất đỗi giản dị và bình yên mà không chốn nào có thể mang lại..



Xa quê, thì có lẽ những ký ức tuổi thơ luôn là quãng đời để thương, để tôi nhớ nhiều nhất. Nhất là vào những dịp hè, với những buổi nắng nóng không ngày tháng trên dải dất miền trung này! Nhớ nhà, nhớ những gì thuộc về quê hương lại trỗi dậy trong tôi.  

Có lẽ trong chúng ta cũng có một tuổi thơ gắn với một kí ức riêng! Tôi cũng vậy! 19 năm đã trôi qua, tôi không nhận là mình đã lớn, thật sự đã trưởng thành. Nhưng tôi cũng đã có một tuổi thơ. Những gì tôi đã trải qua trong 19 năm gắn với mảnh đất nghĩa tình ấy thì nó sẽ mãi là cuốn nhật kí theo tôi suốt chặng đường đời!

Dẫu rằng những ký ức ấy là chuỗi những ngày vất vả, đói nghèo. Nhưng tôi luôn luôn tự hào vì đã được sinh ra và lớn lên tại chính mảnh đất này, nơi có những con người chân chất chịu thương chịu khó, miệt mài kiếm sống mưu sinh nơi đất cằn sỏi đá. Đoàn kết tương trợ nhau qua những khó khăn thiên tai bệnh dịch, chan chứa tình người, tình đời. Chính những củ khoai, ngọn rau đã nuôi bao kiếp người như tôi. Giờ đây, cuộc sống không phải còn lo cái ăn, cái mặc nữa, tôi lại thèm quá một rổ khoai lang nóng hổi khói bay nghi ngút, hay quả cà mặn chá cơm chan nước chè xanh. 
  
Quê hương tuổi thơ tôi!

Đó là bóng dáng và những hình ảnh quen thuộc, là cây đa bến nước sân đình ! Là con đường dài đất đỏ thẳng đắp từ cổng làng cho đến cuối con đê ngăn mùa nước lên, nhớ lại những ngày mưa dầm dề cả tháng! Đôi chân ai cũng lấm lem hết cả! Là những cánh đồng lúa chín vàng mùa gặt kèm theo những vạt áo ướt đẫm mồ hôi cha, mồ hôi mẹ. Là những câu chuyện bà kể về những ngày xửa ngày xưa, ngày mà bà còn đi ở đợ, rồi thời chiến tranh còn khổ hơn cái tuổi thơ của tôi nữa...

Quê hương tuổi thơ tôi

Đó là dĩ vãng đã qua, một dĩ vãng bần hàn, nghèo khó đến tột cùng của cuộc sống. Nhưng giờ đây với tôi nó là một ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ. Tôi còn nhớ một lần từng khoe với Bà Nội “Bà ơi, gạo nhà con khỏe lắm, một hột cơm mà cõng được mấy củ khoai lang đó Bà”. Đâu biết rằng câu nói ngây ngô, trẻ con ấy đã làm đau đáu mẹ, cha. Mãi sau này mỗi lần nhắc lại, mẹ vẫn ngấn lên những giọt nước mắt tủi thương. Ôi, nhớ quá, nhớ cánh đồng xanh ngắt lúa đang thì con gái, hương đòng đòng nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi, rất thanh khiết mà không một loại nước hoa thượng hạng nào sánh được.

Quê hương tuổi thơ tôi!

Là những con diều sáo cứ chiều chiều lại phát ra âm thanh khi thì day dứt, khi thì réo rắt như bản nhạc cổ điển nghe đến mê lòng. Nhớ quá cái hình bóng của đứa em, người thì còn gầy hơn cả tôi nữa, lắt lẻo ra cầu ao giặt áo. Chỉ sợ nó rơi thõm xuống áo lúc nào cũng không hay!  Thương con trâu, con bò cặm cụi, hiền lành, an phận gặm từng cọng cỏ già nua bên vệ đường. 

Quê hương tuổi thơ tôi!

Là những trận tắm mưa đùa vui những ngày hè nóng bức ỏi ả! Là những lần rủ nhau đi ăn trộm khế bị người ta bắt được, dẫn về nhà mách ba má, thế là những trận đòn ê ẩm cả mông! Là những lần tắm sông, tập bơi cho chuồn chuồn cắn rốn! Là những tiếng mẹ cha kêu gọi về khan cả giọng khi mải mê chơi bên nhà đứa bạn với các trò chơi dân gian. Ôi nhớ quá bịt mắt bắt dê, cảm đám bịt mắt thằng Nam lại rồi chạy đi chỗ khác chơi mặc cho nó đi tìm, để rồi cái thằng nó giận như con gái ấy, giận lâu quá. Nhưng rồi có trò mới là hết giận ngay! Là những lúc tìm bóng dâm của tán lá cây, ngồi bệt xuống đất, chơi chã, chơi bị, nhảy dây, ô ăn quan..Là những lúc cả xóm mất điện, đám trẻ tụ tập lại chơi đánh đuổi, chốn tìm.

Mượn một câu hỏi mà tôi đã từng đọc ở đâu đó! Tuổi thơ của bạn là gì? Đã từng là quãng thời gian lớn lên như thế nào? Bạn còn nhớ chứ? 

Càng lớn, con người ta lại muốn quay trở lại  tuổi thơ, có ai bán vé cho một chuyến tàu! Thời gian sẽ không bao giờ dừng lại, càng lớn bạn sẽ phải trải nghiệm cuộc sống. Bước vào những vòng xoay của cuộc đời, những lúc mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp ngã hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho bạn cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.

Lặng yên, lắng nghe! .... Hình như xa xăm kia có người rao bán vé Tàu, chuyến tàu có một không hai: Quay trở về tuổi thơ!"

*. Bài viết dựa trên nhiều câu chuyện xảy ra trong cuộc sống của nhiều người khác nhau
#joeblog
Nguồn: Bàng

2 nhận xét

  1. Có người nào bán vé đâu, cái gì trôi đi thì mãi mãi không về lại được. Trân trọng những giây phút hiện tại thôi :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi, sống và trân trọng nó!

      Xóa