Người Thầy Đặc Biệt

Trong tháng 11 đầy hân hoan và khí thế với những điểm 10 đỏ chói trang vở của mỗi học sinh cùng những đóa hoa thơm gửi tới tất cả người thầy nhân dịp kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam, hiến chương tất cả nhà giáo đã có công lớn lao trong sự nghiệp trồng người nước nhà, con xin được viết về một người thầy, người thầy đặc biệt nhất trong cuộc đời con.

     
Mỗi dịp ngày Nhà giáo Việt nam, 20.11, con lại nhớ đến những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ, cho con bao kiến thức để bước vào đời. Nhưng có lẽ người thầy lớn nhất, đặc biệt nhất và có lẽ hình ảnh, bóng dáng của người thầy đặc biệt này sẽ theo con suốt cả cuộc đời này. 

Người thầy đặc biệt... Không ai khác là người đã sinh ra và nuôi dạy con khôn lớn đến ngày hôm nay, đó là mẹ. Mẹ, người thầy đầu tiên và cũng là “người đưa đò suốt đời”.

Mẹ! Người thầy đặc biệt . Một người thầy chỉ học hết lớp 5. Ngày xưa Mẹ của con học giỏi lắm, một lớp trưởng gương mẫu, được bạn bè và thầy cô quý mến, một cô gái học giỏi nết na, nhưng vì hoàn cảnh, Mẹ chỉ đành phải nghỉ học với tấm bằng giỏi tiểu học để nhường xuất học của mình cho các em còn lại..

Mẹ! Người thầy đặc biệt. Một người thầy không có chứng minh thư. Mẹ của con đến giờ cũng chẳng có lấy cái chứng minh thư nhân dân. Nhiều lúc con gặng hỏi Mẹ để xem, còn biết ngày sinh nhật, Mẹ chỉ cười và dạy bảo:" Mẹ có đi đâu mà làm, giờ làm lại cũng khó, có gì thì lấy chứng minh của bố con là được...

Mẹ! Người thầy đặc biệt. Một người thầy hiền hậu, dịu dàng. Mẹ là người thầy, dạy con tập nói, tập đi, cho con hé nở những nụ cười, tiếng khóc chào cuộc đời, nắn nót tay con những chữ  A, số 0 đầu tiên của những tháng năm học trò.. 

Mẹ! Người thầy đặc biệt! Dù chỉ mới học hết lớp 5, nhưng hơn 12 năm qua, những gì Mẹ đã dạy con thì tất cả những "tri thức" mà mẹ truyền đạt nhiêu đó thôi đã làm con hiểu, con biết, và cũng đủ để con nhận ra: Mẹ là một người thầy đặc biệt thế nào?

Mẹ! Người thầy đặc biệt! Có nói hết bao nhiêu cũng không đong đầy công lao dạy dỗ của Mẹ dành cho con...Một cô giáo hằng đêm bên ánh đèn khuya chăm chú chỉ bảo tận tình cho con học bài...Một cô giáo, đã rơi những rọt nước mắt trên giấy của con, khi con chẳng hiểu ý của Mẹ...Nhưng vẫn chẳng một lời trách móc... 

Ngày xưa, lúc mới vào bước vào lớp 1, con chẳng bao giờ vượt qua được điểm 6.. Và chữ của con thì cũng chẳng được đẹp, với những lời phê đỏ màu mực mà cô giáo ở lớp in lên trang giấy:"Cần rèn luyện thêm...!".. Con biết sâu thẳm trong mắt Mẹ rất buồn...Nhưng chính vì sự tận tình và lỗ lực của Mẹ hằng đêm mà những điểm 10 đỏ chói cùng những lời khen của cô con đã đạt được... Con vẫn nhớ cảm giác ấy, bàn tay Mẹ nắm chặt tay con, uốn theo nét chữ, Mẹ dạy con phải viết chữ cho đẹp vì rèn chữ là rèn người...

Mẹ, người đã chín tháng mười ngày “mang nặng, đẻ đau” để con có mặt trên đời này. Ngay từ lúc chập chững, mẹ đã dìu dắt, hướng dẫn con cách đi để con biết bước những bước đi đầu tiên. Đến khi lớn hơn một chút, mẹ đã dạy con những điều cơ bản nhất để con tiến bước trên đường đời: “học ăn, học nói, học gói, học mở”.
Mẹ, người đã dạy con cách cư xử với mọi người, người dạy con cách mỉm cười với cuộc sống, người còn dạy con cách đứng dậy mỗi khi vấp ngã, dạy con biết qúy‎ trọng những gì mình có chứ đừng để mất đi rồi nuối tiếc.

Mẹ, người đã dạy con qua những câu chuyện cổ tích, kể cho con nghe về những cuộc chiến tranh tàn khốc để từ đó giúp con biết yêu chuộng hoà bình, người còn kể cho con nghe chuyện đói khổ của những năm tháng đất nước khó khăn để con biết qúy‎ trọng cuả cải và biết tiết kiệm đúng mức trong cuộc đời, người đã dạy con…

Mẹ, người đã dạy con tìm thấy niềm vui kì thú từ những trang sách, người cũng dạy con luôn biết lắng nghe trong cuộc sống nhưng phải sàng lọc tất cả qua tấm lưới chân lí‎ để gạn lấy những diều qúy‎ giá trong cuộc đời

Mẹ, người còn dạy con biết bán sức lực và trí óc cho những người trả giá cao nhất nhưng không bao giờ được phép rao bán trái tim và tâm hồn mình.

Mẹ, người đã dạy con đức tin đầu tiên để con biết tìm về Chân- Thiện- Mĩ, người cũng dạy con biết yêu thiên nhiên để suy ngẫm về những bí ẩn muôn đời của tạo hoá mà Thiên Chúa đã tạo dựng, biết lắng nghe Lời Ngài trong mọi lúc mọi nơi…

Mẹ đã dạy cho con  sự dũng mạnh không thể nhẫn nại để luôn cố gắng trở thành một “con người bình thường” chứ không được phép là “người tầm thường”.

Suốt một đời, mẹ đã dành hết tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục con, có lẽ đi hết cả cuộc đời con cũng không thể hiểu hết và viết lên hết những gì mẹ đã dành cho con.

Nhân ngày Nhà giáo Việt nam, 20.11, con xin dâng lời cầu chúc chân thành cho tất cả những người mẹ, những người thầy đầu đời, và đặc biệt của con,  để những người lái đò suốt đời sẽ nở nụ cười mãn nguyện khi đưa qua, lại giữa hai bến bờ của dòng đời.

Ai trong chúng ta chẳng có một người mẹ…và đó chính là người thầy đặc biệt nhất!
#joeblog
Nguồn: Bàng

0 nhận xét: